Monday, April 12, 2010

Yamaha DGX 630 & Casio Privia PX 730




I've been looking for an electric for months. At the first time, I tried to choose a second-hand one because it's suit my finance. On the other hand, if I can not pursue my dream or my wrist is too hurt to play, I won't feel wasted. However, now I think I should try a new one. I'm confusing between Yamaha DGX 630 and Casio Privia PX730. There are many similarities and differences between them regarding to their looks, features, and prices.
Firstly, the looks of the two kinds of electric piano are greatly different. DGX630 is much larger than PX730, I think. DGX630 has a huge size with many button and a LCD above the range of frets while PX730 is very neat and smaller than an up-right piano. The size is an important thing to me because my room is very small. When I saw the real DGX530 at the store, I was shock because I thought it's small like a normal organ.

Secondly, the features of the two piano have some differences and similarities. They have 88 weighted key which gives the real feeling to the player. However, PX730 has much more feeling than DGX630 with 3 levels of sound when you press the key. Because DGX630 is an organ which has piano feature, it's just an organ with many tones, rhythms,... On the other hand, PX730 has just piano feature with some options of sound such as modern piano, classic piano...

Finally, the prices of the two are almost same. While DGX630 costs 750$, PX730 takes 789$. However, with 789$, you can buy a suit of PX730 including stand, pedals... As a result, PX730 much cheaper than DGX630.

In sum, with many conveniences, PX730 maybe a good choice for me. I decide to buy it next month.

P/s: one more thing I couldn't compare is the piano sound. I just compared the piano sound of PX730 with PX130 and CDP-200R. My conclusion is that the piano sound of PX730 is the best. It is strong and warm like real piano sound.

Wednesday, April 7, 2010

back to Speaking Club

It's a very long time I didn't speak English because I stopped joining our Speaking club, although I myself founded this club. :D

When I asked Nghĩa changed the regular meeting day to Sunday, he was happy to do that. And I have time to join frequently.

I was very happy to meet Mr. Nick - a nice English teacher from ILA. There were two old friends, Mr.Tân - a fun guy who always asks "how can...?", and Nghĩa - a very kind younger brother who has never been missing any meeting. And there were two new comers. One is my friend, Đức, who is very good at English and is admired by the others in club. haha... One is Nick's student at ILA, Vinh, who is a student and has a plan to take Toefl test next month. Oanh was absent because she had something important to do.

After stopping speaking English for a long time, I realized that my speaking skill is worse. Although we didn't talk about something difficult. Haizz, I need to try harder. Another inconvenient thing is there a small concert in Soida Coffee shop every Sunday, so that we cannot feel free to talk. It was noisy and the music also distracted my mind. hehehe. I intend to change to another place.

Thursday, April 1, 2010

something

Long time ago, I realized the power of language. If you have a good ability of using language to explain what you think, what you want, you will be successful.

Unfortunately, I don't have that ability. But I'm trying to be good at it, not only in Vietnamese but also in English.

I also encourage my dear try to write again, his writing is very good.

My wrist joint is still hurt. After playing guitar, it's more painful. huhuhu. That's why my piano learning progress has just stopped in short term. Additionally, I can't play badminton. so sad huh?

Thursday, March 25, 2010

draw the line

Today, when I talked to my colleague, he spoke the word "What if". I found out this word is also the tittle of a song by Kate Winslet.

Recently, we've heard about her divorce from director... after 8 years being together. What a pity! I feel sorry for her. And right now, I'm listening to her beautiful voice. I like the word "draw the line" which means stop doing something. KW drew the line her marriage. My colleague drew the line our conversation because he doesn't like everything which belongs to "what if".

And I have to draw the line doing stupid thing like this.

ok, let's relax by the song "What if"



Here I stand alone
With this weight upon my heart
And it will not go away
In my head I keep on looking back
Right back to the start
Wondering what it was that made you change

Well I tried
But I had to draw the line
And still this question keeps on spinning in my mind

What if I had never let you go
Would you be the man I used to know
If I\'d stayed
If you\'d tried
If we could only turn back time
But I guess we\'ll never know

Many roads to take
Some to joy
Some to heart-ache
Anyone can lose their way
And if I said that we could turn it back
Right back to the start
Would you take the chance and make the change

Do you think how it would have been sometimes
Do you pray that I\'d never left your side

What if I had never let you go
Would you be the man I used to know
If I\'d stayed
If you\'d tried
If we could only turn back time
But I guess we\'ll never know

If only we could turn the hands of time
If I could take you back would you still be mine

\'Cos I tried
But I had to draw the line
And still this question keep on spinning in my mind

What if I had never let you go
Would you be the man I used to know
What if I had never walked away
\'Cos I still love you more than I can say
If I\'d stayed
If you\'d tried
If we could only turn back time
But I guess we\'ll never know
We\'ll never know

Wednesday, March 24, 2010

Đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây… Thơ Nguyễn Phong Việt

Đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…

Thơ Nguyễn Phong Việt

Tôi đứng đâu trong cuộc đời này

khi ngày nào dông bão cũng bủa vây
ngày nào tiếng thở dài cũng trở về như những đám mây
ngày nào trái tim cũng hỏi một câu hỏi – bao giờ hết đắng cay?

Tôi đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…

Để đớn đau bắt đầu hành trình của nó
người nhìn thấy yêu thương và chúng ta phải yêu thương theo cách đó
người lặng im và chúng ta phải lặng im như chưa bao giờ biết thở
người bảo quên đi và chúng ta phải quên đi mà không cần hỏi rõ
vì cần quên nghĩa là đã nhớ thêm một lần!

Chúng ta gặp nhau lúc một trong hai người không dám đánh mất bản thân
sự rụt rè của nụ hôn cũng nói lên điều cần nói
một bước chân là một lần đánh đổi
nhưng trái tim vẫn muốn giữ lại những bình yên tránh xa những tình cờ đau nhói
những vô tâm biết làm tình làm tội
của thế giới xung quanh…

Người đã đi con đường bước lên theo bậc thang
có điểm tựa của quãng đời phía trước
tôi đã đi con đường thấp dần không đoán được
bước hụt chân là buông mình chìm xuống
thấy bóng tối cuối đời…

Lẽ ra chúng ta không cần thiết phải cười
cho từng dấu răng biết đâu là nghiệt ngã
mỗi giấc ngủ đều muốn mình chết đi trong thiên hà nào đó xa lạ
không nặng nợ đời ai và cũng không bám víu vào ai mặc cả
sao vẫn không mua được lẻ loi?

Sao vẫn không mua được cuộc đời của chính mình đấy thôi
không mua được những nỗi đau đang nhìn thấy
không mua được những yêu thương mong manh để dành lại
không mua được dù chỉ một lần cho một câu nói
- chúng ta thử sống vì nhau?

Bỏ mặc hết từ mơ ước cho đến niềm đau
đi một chuyến hành trình chẳng cần đích đến
đôi chân trần chạm vào cô đơn của hai con người lãng quên định mệnh
chấp cả những vì sao sáng trên trời mỏi mệt
đã còn sợ gì ngoài kia…

Tôi muốn cảm ơn mình có đứng trong dông bão thì vẫn khóc
như ngày chưa biết yêu bao giờ…


Read more: http://www.binhminhmua.info/2009/09/da-nhin-thay-nguoi-tu-n%c6%a1i-chon-day%e2%80%a6/#ixzz0j9kP2IVb

Đừng trách - Thơ NGUYỄN PHONG VIỆT

Đừng trách


Thơ của Nguyễn Phong Việt
Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…

Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…

Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau – nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau – cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…

Đừng trách
khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
tuyệt đối không tin vào những bất trắc
cho đến khi…

Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…

Đừng trách
nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu
khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác
nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước
nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước
nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
phải một lần được gieo xuống
trong gió mưa…

Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…

Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?


Read more: http://www.binhminhmua.info/2009/09/dung-trach/#ixzz0j9jfyu4I

Monday, March 22, 2010

ưhat I ưant to saywhat I want to say

Thư tình gửi Gió

Người ta nói:

Tình yêu đến một lúc nào đó sẽ găp phải những khó khăn

Nếu người ta không thể vượt qua thì tình yêu sẽ trở nên tàn lụi.

A, Người em Yêu!

Chúng ta đang say trong hạnh phúc và bình yên

Nhưng chả phải ai cũng dám cá cược với bản thân mình rằng điều đó sẽ là mãi mãi

A đừng cười e suốt ngày suy nghĩ khờ dại

A này, đó là chuyện bình thường mà biết đâu E và A cũng sẽ trải qua.

Nhưng A, Người e Yêu

Điều đó càng làm E thêm yêu những lúc bên Anh

Buổi chuyện trò ngắn ngủi bên sông chiều nước lặng

Những chuyến viễn du rong ruổi Sài Gòn

và những cơn mưa đêm vắng lặng…

Cả những cái hẹn không quá 5p đầy niềm thương và nỗi nhớ rong đầy!

Anh yêu thương,

Điều đó càng làm E thêm vui những phút giây em thức dậy

nhớ mắt Anh hay nhìn E cười thầm

nhớ bàn tay lớn của A nắm chặt lấy tay E

— [ Khoảnh khắc tim E hiền hòa ]—-

và đương nhiên rồi, nhớ nụ hôn A…

— [ Say đắm ] —

Nhớ lắm, chuyện mình, chuyện vui buồn, chuyện vu vơ

Nhưng chuyện nào cũng có tình yêu e và a ở đó!

A có biết,

Đâu chỉ “nụ cười 1 mình” là thuộc về A

Em cũng cười 1 mình mỗi khi nghĩ về Anh, như thế!

Người em yêu,

Trước tình yêu, em và anh đã là những người bạn

Cùng đi qua những mùa mưa trắng xóa tung trời

Hàn huyên kể về những suy nghĩ, ước mơ

Kề về cả những viển vông mà e vẽ nên những ngày không tên mà thú vị :)

Ngày, tháng, năm… Mình yêu nhau…

Vẫn sẽ kể nhau nghe về những chuyện xưa và chuyện mới mẻ

Cùng lắng nghe , cùng chia sẻ

A nhé, Người em Yêu!

Này người Thương!

Có những cô gái hỏi người mình yêu, rằng : E có phải ng A yêu nhất?

Chàng trai mỉm cười gật đầu mà chẳng chút nghĩ suy…

E ko thik a trả lời như vậy đâu

Vì 1 điều, Vị trí ấy phải dành cho gia đình, A nhỉ

Những lời nói màu mè và chẳng nằm gọn ở trái tim

Vẫn khiến ng nghe sợ – hơn là vị ngọt mà nó mang tới.

A à,

Những lời nói yêu thương và dung dị sẽ khiến em vui

Như Ps: ANE, e đọc trong tin nhắn

1 cử chỉ nồng thắm

Như tay ta nắm chặt nhau thênh thang bước trên đường

Cũng đủ làm E thấy vấn vương… E mang theo vào mộng!

E yêu người con trai có trách nhiệm và có ước mơ

Người con trai bình thường không cần cho em là tất cả

Anh ấy sẽ phấn đấu cho tương lai rộng mở

Cho bản thân A, cho gia đình , [ và 1 chút là cho em] :)

Anh à, cuộc sống chả bao giờ toàn là hoa

Nên A và E phải cùng nhau chia sẻ

A nhớ nhé,

Mỗi khi khó khăn và thấy buồn

Hãy cho E cùng sẻ chia

Vì ta yêu nhau, và người yêu họ làm như thế :)

Gửi A, Người – Em – Yêu

Những vần thơ mà lòng em muốn ngỏ

Anh biết không, Tình yêu như hoa cỏ

Có chăm sóc mới lớn và nở hoa

Tình yêu chúng ta,

Em ươm trồng bằng những điều, như thế!

********************************************************


Source: http://www.binhminhmua.info/2010/03/th%C6%B0-tinh-g%E1%BB%ADi-gio/